Đội Sinh viên Tình nguyện Thanh Hóa 2009
Hug Nhào vô thôi, chờ đợi gì nữa!

....

còn đợi ai đẩy? Laughing Register hay Log in đây?



... lại còn đọc rolling on the floor
Đội Sinh viên Tình nguyện Thanh Hóa 2009

Đội Sinh viên Tình nguyện Thanh Hóa 2009



LỜI NHẮN



Chúc các thành viên Bát Mọt luôn Thành côngHạnh phúc!!!



Chúc cả nhà ấm áp yêu thương!!! Tờ sờ...



You are not connected. Please login or register

Entry cho nhiều người..................

Go down  Message [Page 1 of 1]

1 Entry cho nhiều người.................. on Tue Jun 16, 2009 10:22 pm

Cầm Bá Thụ

avatar
Đội trưởng
Đội trưởng
Tôi viết entry này không phải cho cá nhân tôi, không phải cho những gì tôi đang có mà cho nhiều người, những người, những cuộc đời mà cũng có thể chỉ là những mảnh đời đang sống quanh tôi; tôi viết entry này cho những gì tôi thấy, tôi suy ngẫm và tôi cảm nhận, tôi viết entry này cho trái tim tôi, một trái tim....xanh màu tình nguyện.

Nơi tôi sinh ra là một vùng núi hoang vu, một nơi xa tít mù tắp của mảnh đất Thanh Hóa; nơi tôi sinh ra là một dải đất rẻo cao, đầy nắng và gió trong cái nắng và gió của miền Trung, đầy bão và lũ trong cái bão và lũ của khúc ruột Việt nam, nơi tôi sinh ra là địa bàn của đồng bào dân tộc thiểu số với muôn vàn khó khăn trong sự khó khăn của bao con người lam lũ. Tôi sinh ra, tôi lớn lên, tôi được nghe, tôi được thấy, tôi được sống và tôi có thể cảm nhận.....

Tuổi thơ của tôi và bao đứa trẻ khác ở quê tôi gắn liền với núi, với rừng. Chúng tôi băng qua rừng đi học, chúng tôi bám vào rừng để sống và khi chết chúng tôi lại trở về rừng. Dân quê tôi nghèo, nghèo đến đến tột cùng của cái nghèo. Để cho một cậu bé có thể được đến trường, cha mẹ cậu ta phải đi vào rừng cả tuần lễ để hái những ngọn măng, chặt từng thân nứa mang ra chợ phiên bán. Trẻ con quê tôi lam lũ. Chỉ có ở quê tôi, ở miền núi chúng tôi mới có cảnh địu em đến lớp, mới có cảnh đi xin vở viết rồi,
mới có cảnh lấm lét đứng ngoài cửa lớp nhìn bạn bè học chữ, miệng tròn xoe, mắt tròn xoe.
Lớn lên, tôi đi học và với tôi, với làng tôi, với cả chòm núi quê tôi là cả một kỳ tích. Chỉ có ở quê tôi mới có kiểu một thằng bé đang học lớp 6 trường huyện được coi là một người học nhiều hiểu rộng, và cũng chỉ có ở quê tôi mới có một thằng bé học lớp 6 mà đã nhận được thiếp mời đám cưới bạn cùng lớp cũ.

Và cho đến bây giờ, khi cuộc sống xã hội đã ở một mức độ nào đó chấp nhận được, quê tôi vẫn còn lam lũ. Tôi nhói lòng khi thấy lũ trẻ quê tôi chạy theo chiếc xe công nông....để bám vào sau bởi với chúng, đc leo lên xe công nông là một kỳ tích. Tôi trăn trở khi thấy hai chị em phải nhường nhau đi học. Tôi nức nở khi thấy cụ già lam lũ dắt trâu đi cày trên cánh đồng quê. Ánh mắt trong veo của các em thơ, đôi tay run rẩy của các cụ già...tất cả đã kéo tôi, đa gọi tôi đến với họ, với quê hương tôi, với miền núi.

Và nhờ đó, cứ mỗi mùa hè sang, cánh tay nhỏ bé của tôi lại vươn về với quê hương, với miền núi, với đồng bào dân tộc nơi rẻo cao.



Last edited by ImKoo on Fri Jun 19, 2009 2:10 pm; edited 1 time in total (Reason for editing : format)

View user profile

Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum